••¤(`×[¤ HỦY ¤]×´)¤••
Đệ nhị bộ: Em không phải thiên sứ
Tác giả:
Nguồn: http://tieba.baidu.com/f?kz=134892649
Dịch: QT
Edit: Minh Nguyệt
Couple: EunHae
Mười một
“Chủ tịch, tôi cảm thấy không ổn chút nào. . . . . .”
Đông Hải từ toilet bước ra, lúc đi ngang qua phòng chủ tịch, nghe thấy thanh âm sầu lo của người đại diện, Đông Hải tò mò đến sát cửa phòng nghe lén.
“Chủ tịch, hiện tại SJ đã muốn tan rã, Lợi Đặc, Anh Vân còn có Thủy Nguyên đều đã ra đi, Thịnh Mẫn mới chết ba tháng, còn Ân Hách lại bị bệnh, dưới tình huống như vậy việc cho thành viên mới gia nhập để thay thế Ân Hách tuyệt đối là hạ hạ sách!”
Cái gì? Thay thế Ân Hách?
Đông Hải trong lòng hoảng hốt một chút.
“Tháng sau là bắt đầu tuyên truyền album mới, dưới tình trạng của Ân Hách bây giờ làm thế nào lên sân khấu? Cậu ta là chủ lực vũ đạo của chúng ta, thiếu cậu ta, làm sao bắt đầu đây? Trước kia lúc Lợi Đặc và Thịnh Mẫn ở đây, còn có thể cố gắng tạo thành một nhóm nhảy, bây giờ thì sao? Thời điểm Hàn Canh không thể lên sân khấu, chẳng lẽ phải cho Đông Hải cùng Thân Đông phối hợp sao?” Lý Tú Mãn tức giận nói.
“Hiện tại số lượng FANS đã dần dần ít đi, tình hình của bọn họ cũng đến gần với hai chữ nhẫn nại rồi, chúng ta không thể không bận tâm a! Người có thể thêm, nhưng lúc này không thích hợp, chuyện album mới có thể chờ đến tháng năm, đợi Ân Hách khỏe lại ——”
“Cậu có biết dời một ngày quảng bá album chúng ta sẽ tổn thất bao nhiêu tiền không? Tài chính hiện nay không có dư, không nắm chặt thời gian ai chịu trách nhiệm số lỗ này?”
“Vậy Ân Hách làm sao bây giờ?”
“Trong những người được đề cử có một, vũ đạo cùng Rap cũng không thua Ân Hách bao nhiêu, chúng ta không cần tiếp tục giữ Ân Hách lại. Thêm nữa, chúng ta còn có Cơ Phạm có thể phụ trách Rap.”
“Chủ tịch à, mong ngài suy nghĩ lại!”
“Cậu ra ngoài trước đi, tôi phải suy nghĩ thêm. . . . . .”
Không, Ân Hách không thể đi. . . . . . Quyết không thể!
Tuy rằng tối ngày hôm đó cậu đối xử với tôi như vậy, nhưng tôi tuyệt đối không để cậu ra đi. . . . . .
Tuy rằng cậu đẩy tôi ra, nhưng ánh mắt thân thiết của cậu, sự ân cần của cậu, tôi đều thấy được. . . . . .
Ân Hách, tôi thật sự không thể không có cậu. . . . . .
Chờ người đại diện rời khỏi phòng chỉ tịch, Đông Hải vội vàng vọt vào.
“Chủ tịch, không thể, không được đuổi Ân Hách đi!”
“Đông Hải?” Lý Tú Mãn cười lạnh một tiếng, “Việc này đến phiên cậu quản sao?”
“Chủ tịch, xin ngài. . . . . . Đừng đuổi cậu ấy đi. . . . . .” Đông Hải nhỏ giọng cầu xin.
“Đi ra ngoài!”
“Chủ tịch, xin ngài. . . . . . Đừng. . . . . .” Đông Hải gấp đến độ sắp phát khóc.
“Cút ra ngoài!” Lý Tú Mãn hét lớn một tiếng.
Đông Hải phịch một tiếng quỳ trên mặt đất, đi đến bên chân Lý Tú Mãn đau khổ cầu xin.
“Chủ tịch, van cầu ngài, chúng ta không thể không có Ân Hách. Ngài thêm bao nhiêu người cũng được, chỉ xin ngài đừng đuổi cậu ấy đi!”
Lý Tú Mãn một cước đá văng Đông Hải ra, lại bị Đông Hải ôm lấy chân.
“Ngươi cút ra ngoài cho ta!”
“Chủ tịch, nếu ngài muốn đuổi cậu ấy đi, vậy ngài đuổi cả tôi luôn đi!” Đông Hải ngửa đầu, lệ rơi đầy mặt.
“Đây là nơi ngươi muốn tới thì tới muốn đi thì đi sao?” Lý Tú Mãn lạnh lùng nói.
“Chủ tịch. . . . . . Không có Ân Hách, tôi cũng không thể tiếp tục chịu đựng được nữa. . . . . .”
Vẫn nghĩ đứa nhóc này vô tâm không phế, nhu thuận nghe lời, hôm nay xem ra đúng là một con nhím mà, rất cao ngạo.
Nhất định phải kiềm chế ngạo khí của nó, nhổ gai nó!
Lý Tú Mãn lược hơi trầm ngâm, nói với Đông Hải:
“Nếu muốn Ân Hách lưu lại, vậy cậu làm cho tôi một chuyện.”
“Nếu tôi làm tốt , Ân Hách sẽ không phải đi đúng không?” Đông Hải kinh hỉ hỏi.
“Vậy con phải xem tôi có hài lòng hay không. . . . . .”
Chỉ cần có thể lưu lại Ân Hách, chuyện khó hơn nữa tôi cũng làm.
Mười bốn
“Tuệ Thiện!”
“Cậu. . . . . .”
Tiễn Đông Hải đi, Tuệ Thiện vừa ra khỏi cửa, đã thấy cậu của cô sắc mặt xanh mét đứng ở nơi đó.
“Con ở đây làm gì?”
“. . . . . . Cậu, cậu trai đó, là bạn của con.”
“Là ai kêu con xen vào việc của người khác?”
“. . . . . . Cậu, cậu ấy là bằng hữu của con, con không thể. . . . . .”
“Con khi nào thì học được cách can thiệp vào cuộc sống của người khác vậy? Nó là do bên chủ tịch bọn họ đưa đến, con dám xen vào?”
“Thực xin lỗi cậu, không phải như cậu nghĩ đâu, Đông Hải quyết không phải là loại người như vậy. . . . . .” Tuệ Thiện ủy khuất khóc lên.
“Hừ, loại người như vậy? Đám người làm trong cùng một ngành như bọn họ có mấy ai sạch sẽ?”
“Thực xin lỗi. . . . . . Đông Hải cậu ấy là bị ép buộc. . . . . .”
“Con ra ngoài cho ta, chuyện của cậu một đứa nhóc như con đừng xen vào!”
“. . . . . .”
“Đi ra ngoài!”
. . . . . .
Bang bang phanh!
Có người ở dùng sức gõ cửa, Ân Hách vội vàng chạy đến mở cửa, ngoài cửa là một nam nhân xa lạ, trên lưng vác Đông Hải đang hấp hối.
“Hảo hảo chiếu cố hắn!” Nam nhân buông Đông Hải liền rời đi.
Ân Hách chỉ liếc nhìn một cái, lòng liền đau đớn đến cơ hồ không thể hô hấp.
Đông Hải lui vào góc tường, đôi chân trần trụi lộ ra ngoài, trên người chỉ quấn một kiện áo khoát dày màu đen, làn da trắng bệch, đôi môi không còn một chút huyết sắc, bên miệng tràn đầy ô tí, ánh mắt mờ mịt nhìn xuống mặt đất, trống rỗng tựa như người chết, mái tóc dài loạn xạ bám tại bên mặt.
“Đông Hải! Đông Hải!” Ân Hách sợ hãi kêu lên dùng sức lay bả vai Đông Hải, ôm lấy khuôn mặt cậu, nhưng Đông Hải một chút phản ứng cũng không có.
Ân Hách nâng khuôn mặt Đông Hải lên bắt buộc cậu nhìn vào chính mình, chính là Đông Hải ánh mắt tan rả, giống như căn bản nhìn không thấy Ân Hách.
Trời ạ, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?
Ân Hách ôm lấy Đông Hải, định ôm cậu đứng dậy, Đông Hải lại thét chói tai đẩy anh ra.
Ân Hách, đừng đụng vào em, than thể em rất bẩn.
“Đông Hải, ngoan, chúng ta đứng lên. . . . . .” Ân Hách ngữ khí hết sức ôn nhu nhỏ nhẹ nói.
“Cút ngay! Đừng đụng vào tôi!”
Ân Hách, cách xa em ra, thân thể em bẩn lắm. . . . . .
“Đông Hải, anh là Ân Hách, đừng sợ. . . . . .”
Em biết anh là Ân Hách, cho nên, đừng đụng vào em!
Đông Hải giãy dụa chạy vào phòng tắm, xoay người chốt cửa lại.
“Đông Hải, em mở cửa a!”
“. . . . . . Tôi muốn tắm rửa!”
Lung tung kéo quần áo trên người, để chính mình chìm vào trong nước, Đông Hải không tiếng động khóc rống.
Ba à, ba ở trên trời, thấy đứa con chịu khổ sao?
Ba, trước khi ba mất đã dặn con, mặc kệ có bao nhiêu vất vả, cũng phải kiên cường, bởi vì con là nam tử hán.
Ba, con chưa bao giờ biết còn sống lại là chuyện thống khổ như thế, làm một nghệ sĩ, là đánh mất tôn nghiêm, chịu người giẫm đạp như thế này sao?
Ba, ba nói sẽ ở trên trời phù hộ con, hiện tại con như một con chó bị đem đi làm vật phẩm, bán đứng thân thể, ba có thấy không?
Ba, con thật sự rất muốn gặp ba, con thật sự rất muốn gặp ba. . . . . .
Đông Hải nhìn vết máu còn đọng lại trên mu bàn tay, tựa như một đóa hoa tiên diễm nở rộ.
Cậu dùng sức lực cuối cùng cố gắng đứng lên, đập vỡ tấm gương trong phòng tắm.
Ba, ba ở trên trời có vui vẻ không? Có phải sẽ không còn ốm đau bệnh tật, không bao giờ phải chịu bi thương không?
Ba, con không muốn thống khổ nữa . . . . . .
Ba, con đến đây. . . . . .